Hạnh phúc thay những em bé được sống trong thời bình

Hình ảnh

Hạnh phúc thay những em bé được sống trong thời bình

Tôi đã trải qua và rất muốn quên đi các cuộc chiến tranh từ 1945 đến 1954 rồi đến cuộc chiến từ 1954 đến 1975, nhưng vừa rồi tìm được cuốn sách với tựa đề

“KHÔNG THỂ CHUỘC LỖI”

của Allen Hassan – Một cựu Thủy quân lục chiến, một bác sĩ tình nguyện tới Việt Nam.

Những dòng viết ở ngay trang đầu đã làm tôi phải khóc, tôi luôn tâm niệm một điều là chiến tranh đừng bao giờ xảy ra trên trái đất này, hãy để những em bé được sống một cuộc đời bình thường của chúng.

Allen Hassan viết:

“Tôi bị một giấc mơ về quá khứ hành hạ dai dẳng. Đúng hơn đó là một cơn ác mộng. Khi đó vào khoảng hạ tuần tháng Năm năm 1968 và tôi đang là bác sĩ ở Việt Nam, gần khu vực giao tranh dữ dội và khu phi quân sự. Hôm ấy tôi nghe thấy âm thanh quen thuộc của máy bay trực thăng đáp xuống mặt sân bệnh viện tỉnh Quảng Trị, nơi chỉ có một mình tôi là bác sĩ.

“Đột nhiên ba viên phi công trực thăng trong bộ đồ bay chạy vào hội trường của bệnh viện, mang theo nhiều cái cáng chất đầy trẻ con. Cứ ba hay bốn em bé chất trên một cáng và họ cứ tiếp tục khiêng cáng vào, cái nọ tiếp theo cái kia cho đến khi những nạn nhân nhỏ bé cuối cùng được xếp hàng trên nền đá cẩm thạch.

“Bọn chúng đấy bác sĩ”, một viên phi công nói, mắt liếc nhanh qua tôi khi họ bỏ đi.

“Tôi là bác sĩ. Tôi biết nơi đây là Việt Nam. Nơi đây là chiến trận. Nhưng cho đến khi tiếng trực thăng đã bay xa, tôi vẫn không thể tin vào cảnh tượng hãi hùng đang bày trên nền nhà quanh tôi.

“Trước mắt tôi là khoảng 40 em bé Việt Nam đang quằn quại giẫy chết. Đa số còn rất bé, đứa lớn nhất chỉ chừng 5 tuổi. Tất cả các bé đều mang băng buộc cánh tay và đang cố chống chọi với cái chết. Nhiều bé cố cựa quậy chân tay trong khi máu vẫn rỉ ra từ những vết thương tròn, nhỏ trên đầu – những vết thương không được chữa trị. Chúng đã bị bắn ngay vào đầu! Tôi hình dung ra ngay cảnh những em bé bị sắp thành hàng rồi bị bắn như kiểu hành quyết.

“Tôi là bác sĩ người Mỹ duy nhất ở bệnh viện tỉnh Quảng Trị. Xung quanh tôi, các em bé vô tội đang chết dần. Tôi la hét như trong giấc mơ, gọi y tá mang nhanh Gelfoam, một chất hút nước có thễ cầm máu được. Còn nước còn tát, tôi vội nhét đầy Gelfoam bịt kín các vết thương trên đầu, cố cứu sống các cháu trong tuyệt vọng. Một số bé đã chết. Số khác đang thở những hơi thở cuối cùng trước mặt tôi. Sau một hồi cố gắng, tôi biết rằng không một đứa bé nào còn có thể cứu chữa được nữa.

“Tôi mãi mãi ghi nhớ khoảnh khắc tuyệt vọng đó, khoảnh khắc mà mỗi bác sĩ đều cảm thấy khi đã tận tình cứu chữa mà buộc phải nhìn con bệnh của mình ra đi. Tôi đã mất đến 40 bệnh nhân chỉ trong một lúc, và không thể cứu lấy, dù chỉ một người. Tôi không chỉ là một bác sĩ, tôi còn là một cựu binh Thủy quân lục chiến. Tôi nhìn vào dải băng trên tay một em bé. Dải băng có in hàng chữ ‘THỦY QUÂN LỤC CHIẾN THẨM VẤN’.

“Toàn thân tôi rung động. Lẽ nào thủy quân lục chiến Mỹ lại có hành động thảm sát thế này? Nhiều câu hỏi dấy lên trong đầu, tôi như muốn phát điên lên và có cảm giác như mình đang bị tấn công, như thể là đại bác đang nổ ngay trên mái của bệnh viện.

“Cảnh tượng hàng chục em bé bị hành quyết ấy mãi mãi in sâu trong tâm khảm tôi. Khi cháu bé cuối cùng lặng lẽ lìa đời, tôi tự nghĩ là không thể nào chuộc hết tội lỗi cho hành động vô nhân đạo này”

(Chép nguyên văn trong sách đã dẫn, trang 15-16 – sách do NXB Trẻ xuất bản năm 2007)

LỜI BÀN:

Chép lại câu chuyện này tôi không có ý gợi lại lòng căm thù hoặc sự đau thương, vì tôi hiểu rằng các cuộc chiến tranh trên quả đất này đều do các chính phủ muốn đi chinh phục gây ra. Người dân ở bất cứ nước nào cũng đều là nạn nhân của những tính toán tham lam và sai lầm đó.Trên các phương tiện thông tin đại chúng hàng ngày vẫn đưa tin về cái chết của người dân và những em bé của Syria, của Iraq, Lybia…Tôi có 4 đứa cháu nội, chúng đang được sống trong môi trường hòa bình để học tập, để sau này gầy dựng sự nghiệp, dù rằng cuộc sống vật chất còn khó khăn, nhưng có môi trường hòa bình là thật sự hạnh phúc rồi.

Con cháu chúng ta sinh ra không phải để đi giết người và cũng không phải để bị người giết./.

Tháng 12/2015 – Ph. T. Kh.