“Cưới cô, tôi đâu có ngu” 3 năm sau phải quỳ xuống “Anh ngu vì ngày đó không lấy em”

Tôi chẳng cầu mong có ngày anh ta quay trở lại để cầu xin mình, nhưng giờ khi được anh ta quay lại quỳ xuống cầu xin, trong lòng tôi lại có chút hả hê.

Ngày trước, khi chúng tôi đều là sinh viên đại hoc thì tôi và anh có quen nhau. Anh là công tử nhà giàu, đúng chất một chàng đại gia do bố mẹ đều có kinh tế vững vàng, gia đình có quyền thế. Không như gia đình tôi, bố mẹ đều là những người nông dân chính hiệu.

Tôi yêu anh, một vài lần về n hà anh chơi, thấy rõ thái độ kinh bỉ ra mặt của bố mẹ người yêu nhưng tôi vẫn cố gắng. Chỉ vì tôi quá tha thiết cái tình yêu ấy, dù biết phận mình thấp hèn không xứng với anh, nhưng tôi bấu víu lấy anh đâu có phải vì anh giàu có, mà chỉ vì tình yêu lớn lao dành cho anh mà thôi.

Ra trường, tốt nghiệp với tấm bằng loại ưu, nhưng tôi chật vật mãi mới xin được một công việc tạm ổn hơn những công việc trước một chút. Đâu có như anh, chưa ra trường đã được bố mẹ nhờ người này, người kia rồi vào làm luôn trong văn phòng chính phủ.

Đến lúc này, tôi lại càng tự ti về mình hơn. Nhưng khổ nỗi tôi cũng chẳng thể tự dứt ra được cái tình cảm ấy. Cũng đã nhiều lần tôi nhắn tin nói chia tay, nhưng rồi tôi lại xóa đi chỉ vì không đủ dũng cảm. Tôi cũng sợ, nếu nhắn tin như thế, có phải tôi sẽ mất người yêu luôn không. Nghĩ đến đó, nước mắt tôi chỉ trực trào. Tôi lấy hết can đảm vào một ngày kỉ niệm 5 năm yêu nhau của hai đứa để hỏi anh về chuyện cưới xin và cũng nhân tiện muốn báo cho anh biết về đứa bé mà mình đã mang, đứa con của cả hai. Nhưng tôi đâu biết được, câu trả lời mà mình nhận được từ anh lại nhẫn tâm đến thế khi tôi làm đứa con gái trai mặt đi đề nghị chuyện cưới xin. Anh đáp lại tôi với câu nói hững hờ, cáu gắt và bực tức:

– Cưới cô á? Tôi đâu có ngu! Nhà cô nghèo như thế, lấy cô về để làm xấu mặt bố mẹ và gia đình tôi à?

Nước mắt tôi cứ lăn dài, chẳng thể còn nói gì thêm được nữa. Tình yêu 5 năm của tôi đứt gánh giữa chừng như thế. Tôi có thai, không dám về quê, cố gắng 1 mình trụ lại cái thành phố này vì không muốn khiến bố mẹ bận lòng, thế là tết năm ấy, gia đình không quá xa, nhưng tôi gọi điện cho bố mẹ nói rằng mình được nhận làm thêm với mức lương cao những ngày tết nên không về. Gọi điện cho bố mẹ xong, đặt điện thoại xuống bàn, nhìn đứa con trai nhỏ vẫn còn đang trong bụng mẹ, nước mắt tôi lại trực trào.

Cũng may, tôi nhận được sự giúp đỡ từ anh hàng xóm nơi xóm trọ và chị chủ nhà trọ, cũng vì tôi hiền lành và ngoan ngoãn. Con tôi sinh ra đã thiếu thốn đủ đường, nhưng trộm vía cháu rất ngoan, rồi tôi cũng trải qua những tháng cơ cực đó.

Thấm thoắt đã 3 năm trôi qua, hiện tại tôi đang được anh hàng xóm ngỏ lời sẽ chăm sóc mẹ con tôi. Tôi cần thời gian để suy nghĩ, vì một lần bị trà đạp với tôi đã là quá đủ cho những tổn thương tôi phải chịu.

1 tuần để tôi suy nghĩ lại khiến tôi gánh nặng kinh khủng khiếp, khi người đàn ông bỏ mẹ con tôi đi ngày ấy tìm về. Nhìn thấy tôi, anh quỳ xuống:

– Liên à! Anh sai rồi, anh biết mình sai rồi. Anh đã quá ngu vì ngày đó không lấy em. Giờ anh xin em, hãy cho anh cơ hội để được chăm sóc mẹ con em, bù đắp cho em và con có được không?

Anh ôm lấy tôi thật chặt, tôi vẫn cảm nhận được thứ tình yêu đã nguội lạnh dành cho anh lại nhen nhóm. Một lần nữa, nước mắt tôi lại rơi vì người đàn ông này sau bao năm nó đã ngừng rơi.

Sau này tôi được biết, gia đình anh ta đã tan nát từ lâu, bố mẹ ly dị và giờ đang sống một mình. Tất cả tài sản anh đều được chia, nên có một cơ ngơi đầy đủ, nhưng những người con gái đến với anh đều chỉ moi tiền của anh. Anh nhận ra không có người con gái nào tốt hơn cô gái quê mùa ngày đó nên đã về tìm lại.

Giờ đây, tôi đứng giữa ngã ba đường. Con trai tôi cũng đã hơn 2 tuổi, nỗi đau ngày nào cũng đã được vùi sâu vào trong kí ức. Nhưng tôi vẫn phải lựa chọn giữa anh và anh hàng xóm. Tôi nên chọn ai? Một người từng yêu tôi 5 năm rồi phụ bạc nhưng là cha của con tôi, hay người con trai đã giúp mẹ con tôi những ngày cơ cực nhất. Xin hãy cho tôi lời khuyên vào lúc này.

Theo Một thế giới