[Ngụ ngôn về muôn loài trong kinh Phật] Vua chim công

Trong một khu rừng rậm lớn có một bầy chim công. Vua chim công có tới 500 vợ, chúng sống với nhau hòa thuận, thương yêu, đùm bọc nhau.

Một hôm, vua công nhìn thấy một con công xanh mái rất đẹp, vua công lập tức si mê, liền bỏ 500 vợ công để đi theo công xanh. Công xanh thích nhất là uống nước cam lồ và ăn quả ngọt, nên mỗi sáng vua công đều đi múc nước cam lồ và tìm quá ngọt về để lấy lòng công xanh.

Khi ấy hoàng hậu của quốc vương lâm bệnh nặng, chữa đã lâu mà không khỏi. Một hôm hoàng hậu mơ thấy một con chim công nói với mình:

– Bệnh của hoàng hậu chỉ có ăn thịt vua công mới khỏi được.

Sáng thức dậy, hoàng hậu nhớ đến giấc mơ lạ lùng này vội cho quốc vương hay. Quốc vương nghe xong lập tức hạ lệnh cho thợ săn cả nước vào rừng bắt vua công, hoàng hậu còn nói:

– Ai bắt được vua công còn sống, ta sẽ gả con gái cho và thưởng 100 lượng vàng.

Thế là các thợ săn lũ lượt vào rừng săn công.

Cuối cùng, một thợ săn phát hiện ra tung tích của vua công và công xanh. Liên tục nhiều ngày, người thợ săn này lặng lẽ theo sát sau vua công, phát hiện vua công và công xanh ngày nào cũng ở với nhau, ân ái rất mặn nồng. Vua công hàng ngày đi lấy nước cam lồ và hái quả ngọt về cho công xanh ăn uống. Để bắt sống vua công, người thợ săn đã nghĩ ra một cách: anh dùng bột mì trộn với mật đánh thành dạng hồ rồi bôi lên những thân cây lớn mà vua công thường đi qua và dừng lại.

Khi phát hiện ra thứ thức ăn ngon tuyệt này, vua công nghĩ chắc chắn vợ yêu của mình sẽ thích, nên mang về một ít cho công xanh. Quả nhiên công xanh rất vui. Cứ thế, mỗi lần vua công đi hái quả đều lấy về một ít loại thức ăn ấy, dần dà trở thành quen.

Một thời gian sau, người thợ săn thấy thời cơ đã đến, bèn bôi hồ mì trộn mật lên người mình, già chết nằm bất động dưới đất. Vua công vẫn đến lấy hồ mì ngọt ngào như thường lệ, do không phòng bị, nên người thợ săn nhanh chóng túm lấy vua công. Vua công thấy vậy biết mình không thoát được, bèn nói với người thợ săn:

– Anh nghĩ trăm phương nghìn kế để bắt ta ắt là phải có mối lợi gì đó. Ta có thể cho anh biết có một ngọn núi đáng giá vô cùng, có được nó, đời anh, đời con cháu anh sẽ không bao giờ nghèo khổ. Anh hãy thả cho ta đi.

Nhưng người thợ săn nói:

– Lời ngươi có đáng tin không? Quốc vương đã hứa thưởng cho người bắt được vua công 100 lượng vàng, còn hứa gả công chúa nữa. Ta có thể tin được lời ngươi không?

Ngươi thợ săn nói xong trói vua công lại chuẩn bị đem về dâng quốc vương.

Đến nơi, vua công nói với quốc vương:

– Thưa đại vương nhân từ! Xin ngài đừng vội giết ta. Ngài vì hoàng hậu muôn vàn yêu quý mà bắt ta giết thịt cho hoàng hậu ăn. Kỳ thực ta có thế dùng pháp lực vô thượng của minh để chữa khỏi bệnh cho hoàng hậu. Hãy cho ta một ít nước, đợi ta niệm chú xong, uống vào sẽ chữa được bách bệnh, nếu không hiệu quả thì ngài giết ta cũng chưa muộn.

Nhà vua ngẫm nghĩ thấy cũng có lý, bèn chấp thuận.

Quốc vương sai ngươi mang đến một chậu nước cho vua công, vua công nhìn chậu nước lầm rầm niệm chú rồi dâng cho hoàng hậu uống. Không lâu sau, hoàng hậu lập tức phấn chấn tinh thần, khỏe mạnh trở lại. Không những mọi bệnh tật được giũ bỏ hết, mà hoàng hậu còn trẻ lại, xinh đẹp vô cùng.

Họ lại chia nước thần này cho những người khác trong cung uống, kết quả họ đều khỏe mạnh, ai nấy đều trẻ trung xinh đẹp, thần thái rạng ngời. Mọi người rất mừng rỡ, đều nói may mà quốc vương chưa giết vua công nên mới được nước thần chữa cho rất nhiều người bị bệnh.

Lúc ấy người dân trong cả nước nghe nói nhà vua có nước thần, bèn lũ lượt đến hoàng cung xin nước. Vua công thấy vậy nói với quốc vương:

– Thưa đại vương, ta đã chữa bệnh cho rất nhiều người trong cung, nhưng bên ngoài rất nhiều người phải chịu bệnh tật dày vò. Ta muốn làm phép niệm chú cho cái hồ gần đây để nước hồ trờ thành nước thần, nhân dân cả nước khi uống nước này vào sẽ chữa được mọi bệnh tật. Nếu không linh nghiệm, ngài có thể đập gãy chân ta.

Quốc vương nghe vậy liền đồng ý.

Vua công đến bờ hồ, niệm thêm một lần thần chú nữa. Những người uống nước hồ xong, người điếc nghe lại được, người mù thấy sáng mắt, người câm biết nói biết hát, người bệnh lâu năm không hoạt động tự nhiên cũng thắng lưng đi lại bình thường. Mọi bệnh nan y trên đời đều được chữa khỏi. Mọi người đều mừng rỡ, trong lòng rất cảm kích vì nhận được ân huệ lớn từ vua công.

Vài ngày sau, vua công nói với quốc vương: – Thưa đại vương nhân từ, nay tất cả bệnh tật lớn nhỏ, chứng bệnh nan y của người dân trong nước đều đã được chữa khỏi. Ngài thấy đấy, dân chúng đều thờ ta như thần linh. Huống hồ, ta cũng đã yêu mảnh đất này, không muốn rời khỏi đây nữa, ngài cứ yên tâm, cởi trói cho ta, trả lại tự do cho ta để ta ra hồ niệm chú được thuận tiện hơn. Tối đến, ta sẽ ngủ trên mái hoàng cung lộng lẫy của ngài.

Nhà vua nghe những lời chí tình của vua công xong, ngài rất tin tưởng, bèn ra lệnh cởi trói cho vua công.

Vua công thấy mình đã thoát được họa sát thân, lập tức bay lên cây, cười không ngớt. Quốc vương lấy làm lạ, hỏi:

– Sao ngươi lại cười?

Vua công đáp:

– Bệ hạ! Ta cười có người làm chuyện ngốc nghếch mà không tự biết. Thế gian ngày nay có ba người ngốc nhất, người thứ nhất là ta, người thứ hai là người thợ săn bắt ta, người thứ ba chính là bệ hạ.

Quốc vương nghe vậy, bèn hỏi:

– Ngươi hãy giải thích xem thế nghĩa là thế nào?

Vua công nói: – Người ta nói trên đầu chữ “Sắc” là một con dao (trong chữ Hán, trên đầu chữ “Sắc” là bộ “đao” nghĩa là con dao). Thực chí lý thay, ngọn lửa dục sẽ thiêu thân người. Thứ nhất, ta đã có 500 người vợ mà vẫn thấy chưa thỏa, nên bỏ rơi họ, lấy cho được công xanh. Hàng ngày sáng tối phải tìm đồ ăn thức uống cho nàng chẳng khác nào sai dịch. Chính vì thế mới mắc mưu và bị người thợ săn bắt được, suýt chút nữa thì mất mạng. Thứ hai, ta nói người thợ săn ngốc, mà anh ta ngốc thật, lúc bắt được ta, ta đã thật lòng nói với anh ta rằng ta biết một ngọn núi bí mật, có thế cho anh ta một núi vàng. Nhưng anh ta lại không tin, mà đi tin lời hứa hão của hoàng hậu, muốn lấy con gái vua làm vợ. Đó chẳng phải là cái ngu của người thợ săn sao? Thứ ba, chính là ngài, phí biết bao sức lực mới bắt được ta, nhờ y thuật của ta mà chữa được bệnh cho người trong cung và nhân dân cả nước, giúp họ khoẻ mạnh. Có thể nói ngài đã có được một thần y, ngài nên biết rằng, nếu ngài tiếp tục khống chế ta, ta sẽ làm nhiều việc lớn hơn cho ngài, vậy mà ngài lại cả tin thả cho ta đi, đó chính là cái ngốc của ngài.

Nói xong, vua công vỗ cánh bay đi mà không ngoái đầu lại.